Đừng đem ta bẻ cong–Chương 3

“tui , tui nói. . . . . .” Do dự một chút, tui quyết định hay là hỏi một chút hắn.

            “Cái gì?” Đại khái là tui chủ động cùng hắn nói chuyện, Hứa Chí Văn từ phía trên đưa mặt xuống nhìn, một cái đầu ở trước mắt tui lắc lư.

            “Cái kia, Lí Lị có khỏe không?”

            Lí Lị, tui khổ luyến ba năm không có kết quả với nàng, hại tui đau lòng tận ba năm . Đầu sỏ gây nên chuyện này là cái đầu đang lắc lư này.

            “Lí Lị?” Hứa Chí Văn nghi vấn hỏi.(*)

            “Chính là hoa hậu giảng đường hồi sơ trung đó.”

            “Àaaa. . . . . . . . . . . . Mình chịu.” Hứa Chí Văn lớn giọng, Hỏi tới đây rồi tui tưởng là hắn nhớ, hại tui thiếu chút nữa là tặng một quyền lên cái đầu kia.

            “Cậu. . . . . . Nàng tốt nghiệp khi không phải cùng cậu hẹn hò sao không.” Nén tức giận, tui tận lực tâm bình khí hòa hỏi hắn.

            “Ha ha, khi đó là còn nhỏ nên đùa giỡn thôi, làm sao mà có thể thật sự hẹn hò với nhau được. Tốt nghiệp xong tui cùng cậu ấy lại không học chung trường, cho nên không liên hệ mấy đâu.”

            Nghe được lời Hứa Chí Văn nói, tui quả thực khóc không ra nước mắt. Một cái tui đuổi theo ba năm sau đó lại muốn ba năm hẹn hò với cô, đã vậy hắn còn quá khinh ý bỏ quên. Biết vậy tui lúc học trung học nên tìm liên hệ của Lí Lị, nói không chừng còn có thể theo đuổi thành công.

            “Tiểu Qua, ta nhớ rõ ngươi khi đó giống như thích quá nàng?”

            Hắn như thế này còn hỏi tui thích nàng? Hắn chắc là chưa quên vụ đânhs nhau đó là vì cái gì đi ?

            “Ông còn nhớ hay không, chúng ta tốt nghiệp khi đánh nhau vì cái gì ? “tui cảm giác tui thật đỉnh cao khi hỏi hắn được câu này.

            Vừa nói tới đánh nhau, người nầy giống như được uống cả một chai rượu vang đỏ , liên trở mình xuống giường của tui

            “Đương nhiên nhớ rồi, ông xem.” Hứa Chí Văn vuốt tóc lên, hắn đem cái trán tới cho tui xem.

            Tới gần chân tóc có một vết sẹo to, hắn vừa nhin tui vừa lấy tay chỉ cho ta xem. “Nơi này nơi này, thành phẩm của ông đó.”

            Tui quả thực muốn xỉu, hắn cũng không cần phải thể hiện bộ dáng khoe “thành phẩm” của tui đi. Chẳng lẽ là muốn tui trả hắn tiền thuốc men? Chắc không phải, Đã qua nhiều năm rồi, với lại nhà hắn còn có tiền.

            “Ông nhìn thấy không a?”

            “Ha hả, nhìn thấy nhìn thấy.” Tui không khỏi cười một nụ cười sượng trân.

“Cái kia, ông hiện tại không có vấn đề gì đi.”

            “Chuyện gì? A, ông nói việc này hả? Đương nhiên không có việc gì rồi , đều là quá khứ thôi mà.”

            Hảo, hắn không có dở hơn bày ra bộ dạng đòi tiền thuốc men.

            “Nhưng mà nó để lại vết sẹo này .” Nếu hắn không đề cập tới bồi tiễn chuyện, tui cũng cũng giả vờ quan tâm một chút hắn.

            “Ha ha, không có việc gì. ông có biết là vết sẹo trên người nam nhân đích thực là một loại huy chương không?, hắc hắc hắc hắc.”

            “Hắc hắc hắc hắc.” Tui cũng đi theo hắn cùng nhau cười. Hắc hắc, Đáng tiếc là nó được tóc che phủ đi, nếu ở lại trên mặt mới tốt, hắc hắc hắc hắc.

            “Nhưng thật ra ông, tốt nghiệp sơ trung xong đột nhiên liền biến mất, tui đi hỏi nhiều bạn học xem như thế nào , họ cũng không biết ông đi đâu. Tui còn nghĩ đến nhà ông xảy ra chuyện gì.”

            Gặp chuyện không may? Hừ, khẳng định là ngóng trông nhà tui gặp họa

            “Nhà của tui mua nhà mới, tốt nghiệp sơ trung xong vừa vặn liền chuyển nhà, nhưng nhưng do tui thay đổi điện thoại, cho nên không liên lạc được với các bạn học cũng .”

            “Vậy ông đổi điện thoạt cũng không báo cho chúng tui một tiếng, hại chúng ta ba năm không biết không biết người đi đâu. Năm trước đi họp lớp cũng không thấy ông đâu”

            “Cái kia. . . . . . Trung học công khóa bận quá, quên mất việc liên hệ. . . . . .”

            “Nga, như vậy a.”

            Ngay cả tui cũng hiểu được này lý do không không thuyết phục, may mà Hứa Chí Văn không truy cứu nữa. Tui thực khó mà nói là bởi vì sau khi bị bạn gái vứt bỏ thực mất mặt, thế cho nên ngượng ngùng không muối gặp lại mọi người. Nói về trung học thì tui cũng một lòng một dạ thật là tốt hiếu học tập, Trong nhà tiến dùng mua tài liệu chất đống, nếu thi vào trường cao đẳng điểm không hơn tuyến, vậy không biết cần bao nhiêu tiền đến học đại học . Đại khái là chịu khi đó trong nhà ngày quá khẩn trương kích thích, ta mỗi ngày đối với trong nhà đều thề, phải vào trường đại học tốt, kiếm được công việc ổn, muốn kết hôn với vợ, phải sinh đứa 2 con. . . . . . Tuy rằng mặt sau nguyện vọng xa điểm, nhưng mà bước đầu tiên của mục tiêu cuối cùng đã được thực hiện . Không biết Lí Lị hiện tại có quen bạn trai, là một cô gái xinh đẹp, khẳng định không thể thiếu người theo đuổi. Nghĩ vậy, không khỏi thở dài một hơi.

            “Ông đang nghĩ gì đó, biểu tình phong phú dữ zậy.”

            Gòi xong, đã quên bên cạnh còn Hứa Chi Văn đang ngồi chồm hổm . Tui một phen vỗ vào mặt mình, không thể tiết lộ thiên cơ*. Nếu hắn biết tui còn suy nghĩ về Lí Lị chắc chắn sẽ cười nhạo tui.

            “Không gì không gì, làm giành vinh quang bộ vận động. Hắc hắc.” Tui cười gượng che dấu quá khứ.

“Ông vì sao phải trọ ở trường, cho người nhà ông lái xe mỗi ngày đón ông không tốt lắm đâu.”

            “Nga, nói vậy nghe quá lãng phí tài nguyên, hơn nữa tui cũng muốn cảm thụ cuộc sống ở KTX.”

            Hảo, thành công nói sang chuyện khác. Bất quá dùng lái xe tiếp tặng xem như lãng phí tài nguyên? Kia quyên nhiều như vậy đích điều hòa không phải lên giá càng nhiều tiền? Còn có vì cảm thụ tập thể cuộc sống mà bỏ chạy đến thể loại này không mang theo buồng vệ sinh sáu người ký túc xá? Tui thật sự không rõ kẻ có tiền có logic kiểu gì nữa.

Edit: Oni
Beta: ê tui lười qua ai rảnh vô làm dùm tui được khum ạ :<

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Chạy nhờ WordPress.com
Tham gia
%d người thích bài này: